Ngoại hạng Anh: Hoài niệm những ngôi sao trên sân cỏ

Cách đây khoảng chục năm, đội tuyển Anh quy tụ một lực lượng khá hay, được gọi là “thế hệ vàng” của quê hương bóng đá. Họ xuất sắc một cách đồng đều, lại cùng ở độ tuổi sung sức nhất trong sự nghiệp. Họ không chỉ có tài năng, mà còn có đủ bản lĩnh, kinh nghiệm. Thế mới… đau!

Ngoại hạng Anh: Hoài niệm những ngôi sao trên sân cỏ

Nhiều người xem việc dừng bước ở vòng tứ kết EURO 2004 và World Cup 2006 – đều vì thất bại nghiệt ngã trên chấm luân lưu 11m trước Bồ Đào Nha – là kết quả dưới sức đối với Tam sư. Nhưng cũng có người chỉ vào hàng tiền vệ “dữ dội” gồm David Beckham, Frank Lampard, Steven Gerrard và cho rằng đội tuyển Anh rất khó đá với quá nhiều tên tuổi ngang tầm với nhau như vậy. Như đã nêu, họ còn được đánh giá cao về bản lĩnh. Họ đều là thủ lĩnh thực sự, là người quyết định, cầm trịch, điều phối… ở CLB của mình. Khi cùng đứng trong một hàng tiền vệ, thì ai sẽ chỉ huy ai?
Tất nhiên, đấy chỉ là một đề tài tranh luận, không nhất thiết phải dẫn đến kết luận “hai 5 rõ 10” nào. Bóng đá trước sau vẫn là môn thể thao của những tranh cãi, và đôi khi hấp dẫn vì chính những sự tranh luận không có hồi kết. Ở đây, có một góc nhìn về thời kỳ rực rỡ của “thế hệ vàng”.
Thứ bóng đá của họ, cụ thể là trên sân cỏ Premier League, thật tuyệt vời đối với người xem. Lampard bền bỉ – đá hàng trăm vòng liên tiếp mà không vắng mặt trận nào, lên công về thủ đều đặn, sút xa uy lực. Gerrard chỉ huy từ sau vạch vôi giữa sân, đứng càng sâu lại càng đáng gờm. Beckham cần gì phải biết lừa bóng nếu như mỗi trận anh đều có khoảng 4-5 quả tạt đưa bóng đến chân hoặc đầu đồng đội, ở ngay vị trí có thể ghi bàn, chưa kể tài sút phạt trực tiếp.

Đội tuyển Anh từng sở hữu một thế hệ cầu thủ vàng

Mở rộng bức tranh, Premier League thuở ấy thật sự là sân khấu hoành tráng của những “chiến tướng” ngay trên sân cỏ. Không cứ nhất thiết phải là ngôi sao trong hàng ngũ Tam sư. Thủ lĩnh đến từ nước ngoài càng hay. Mỗi người mỗi vẻ, đều có ấn tượng sâu đậm, khó phai. Như thế mới là bóng đá, ở mức độ thuần khiết nhất, dễ xem nhất, hào hứng nhất. “Sân khấu bóng đá” cứ phải thuộc về chủ nhân đích thực của nó – những “nghệ sĩ bóng đá”.
Bây giờ, thử hỏi đâu là những nhân vật chính quyết định trật tự Premier League? Người ta so sánh, phân tích, khen ngợi các HLV Antonio Conte, Juergen Klopp, Mauricio Pochettino. Jose Mourinho hoặc Pep Guardiola nữa – tùy lúc thành công hay thất bại mà họ được ngưỡng mộ hoặc bị chỉ trích. Nhưng tóm lại, họ mới là diễn viên chính, là ngôi sao của Premier League.
Họ không chỉ cầm quân, mà còn diễn nữa – diễn sâu là đằng khác. Để rồi, báo chí khai thác triệt để cặp mắt kính dày cộm và gương mặt lún phún râu ria của Klopp; hình ảnh nhảy cẫng vui mừng của Conte; những câu đổ thừa của Mourinho hoặc lời lẽ đầy triết lý của Pep. Ngôi sao lão luyện, góc cạnh, cá tính ở các đội bóng lớn, thật trớ trêu thay, giờ đã dạt hết ra… ghế dự bị.
Bóng đá đâu phải như vậy! Buồn thay, bóng đá bây giờ, ở Premier League, lại là như vậy. John Terry, Wayne Rooney có thể đã già, không còn đỉnh cao phong độ. Nhưng, nguyên nhân lớn hơn khiến họ phải ngồi ngoài là bây giờ chuyện “đá bóng” không còn tự nhiên, thuần khiết nữa. Cũng chẳng có ai thay họ. Bây giờ, bóng đá trước tiên phải là tốc độ – như cách của Klopp, là triết lý, như cách của Pep, là chiến thuật, như của Conte. Ngôi sao, thủ lĩnh, hay… cầu thủ nào cũng được. Đã bảo, siêu sao của Premier League bây giờ đâu còn chạy trên sân nữa!